

Dòng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) ròng của Ấn Độ đã giảm xuống mức thấp chưa từng có, chỉ đạt 353 triệu USD trong một năm tài chính gần đây. Mức sụt giảm 96,5% so với năm trước này là một trong những sự kiện lao dốc mạnh nhất trong lịch sử kinh tế hiện đại của Ấn Độ.
Điểm đáng chú ý là tổng FDI lại tăng 14%, đạt 81,04 tỷ USD. Khoảng cách lớn giữa dòng vốn vào và ra cho thấy bức tranh phức tạp: dòng vốn mới liên tục được bù trừ bởi dòng vốn rút ra quy mô lớn, khiến hiệu ứng ròng gần như bằng không và đặt ra những nghi vấn lớn về sức hấp dẫn dài hạn của Ấn Độ đối với nhà đầu tư toàn cầu.
Nhiều yếu tố cấu trúc đã góp phần dẫn đến tình trạng vốn chảy ra tăng đột biến. Trước hết, các doanh nghiệp nước ngoài đang tăng cường chuyển lợi nhuận về nước, thể hiện xu hướng ưu tiên bảo toàn lợi nhuận trong bối cảnh bất ổn kinh tế toàn cầu ngày càng lớn.
Hoạt động thoái vốn cũng diễn ra mạnh mẽ, khi nhiều công ty nước ngoài giảm hoặc chấm dứt đầu tư tại thị trường Ấn Độ. Đồng thời, doanh nghiệp Ấn Độ cũng đẩy mạnh đầu tư ra nước ngoài nhằm đa dạng hóa, càng làm gia tăng áp lực chảy vốn.
Dòng vốn đầu tư gián tiếp cũng suy yếu rõ rệt. Nhà đầu tư danh mục nước ngoài đã rút 1,38 lakh crore rupee khỏi thị trường cổ phiếu, và dòng vốn rút khỏi thị trường trái phiếu tăng sau khi Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ (RBI) điều chỉnh lãi suất. Tất cả những động thái này phản ánh việc nhà đầu tư toàn cầu đang đánh giá lại cán cân rủi ro – lợi nhuận.
Trước tình hình nghiêm trọng, các cơ quan chức năng Ấn Độ đã triển khai loạt cải cách để khôi phục niềm tin của nhà đầu tư nước ngoài. Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch Ấn Độ (SEBI) cùng Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ (RBI) đã phối hợp thực hiện các biện pháp chiến lược nhằm hạn chế dòng vốn rút ra.
Các cải cách trọng điểm gồm tinh giản quy trình đăng ký cho nhà đầu tư danh mục nước ngoài, loại bỏ các thủ tục hành chính được xem là rào cản đối với dòng vốn. Quy trình tuân thủ cũng được đơn giản hóa để tạo thuận lợi cho nhà đầu tư quốc tế, đồng thời vẫn đảm bảo giám sát chặt chẽ.
Nhà chức trách cũng đã nâng hạn mức đầu tư vào thị trường trái phiếu doanh nghiệp và chính phủ, tạo điều kiện để nhà đầu tư nước ngoài gia tăng phân bổ vốn. Các động thái này giúp Ấn Độ tăng sức cạnh tranh so với những thị trường mới nổi khác trong khu vực châu Á.
Dù đã có nhiều nỗ lực cải cách, nhiều rào cản cấu trúc vẫn hạn chế sức hút của Ấn Độ đối với dòng vốn ngoại. Lãi suất toàn cầu ở mức cao khiến các thị trường phát triển hấp dẫn hơn với nhà đầu tư tìm kiếm sự ổn định và lợi nhuận chắc chắn.
Sự thiếu nhất quán trong quy định giữa các lĩnh vực và khu vực pháp lý làm gia tăng sự bất định, khiến một số tổ chức đầu tư lớn e ngại. Việc chính sách thay đổi liên tục cùng các quyết định chính phủ khó dự báo làm tăng chi phí rủi ro mà nhà đầu tư toàn cầu phải cân nhắc khi tính toán lợi nhuận.
Bất ổn chính trị cả trong nước lẫn quốc tế tiếp tục làm phức tạp thêm tình hình. Căng thẳng địa chính trị khu vực và sự biến động trong quan hệ thương mại toàn cầu đều ảnh hưởng tới quyết định phân bổ vốn của nhà đầu tư quốc tế.
Các chuyên gia nhận định rằng để đảo ngược xu hướng chảy vốn dài hạn, cần có những cải cách kinh tế quy mô lớn và môi trường thị trường toàn cầu thuận lợi hơn, thay vì chỉ dừng lại ở các điều chỉnh quy định. Đây là yếu tố then chốt để Ấn Độ lấy lại sức hấp dẫn bền vững với nhà đầu tư nước ngoài và duy trì dòng FDI ròng ở mức hỗ trợ phát triển kinh tế quốc gia.
FDI là khoản đầu tư trực tiếp thực hiện bởi các doanh nghiệp nước ngoài vào Ấn Độ. Đây là nguồn vốn quan trọng vì mang lại nguồn lực tài chính, công nghệ và tạo công ăn việc làm, từ đó thúc đẩy tăng trưởng kinh tế cùng với sự phát triển của khu vực tư nhân tại Ấn Độ.
Rào cản pháp lý ngày càng khắt khe, lo ngại về tham nhũng và các quy định lao động nghiêm ngặt khiến nhà đầu tư nước ngoài nản lòng. Chính sách thu hồi đất và quy định môi trường chặt chẽ góp phần làm gia tăng khó khăn cho dòng vốn FDI.
Dòng vốn tháo chạy khiến nhu cầu đối với đồng rupee suy giảm, làm đồng tiền này mất giá. Điều này làm giảm sức cạnh tranh kinh tế của Ấn Độ và có thể kìm hãm tăng trưởng trong ngắn hạn và trung hạn.
Chính phủ đã nới lỏng các hạn chế ở một số lĩnh vực và triển khai các chính sách ưu đãi với mục tiêu thu hút 100 tỷ USD vốn FDI mỗi năm.
Môi trường đầu tư của Ấn Độ vẫn đầy biến động, với dòng vốn ngoại rút ra đạt 184 tỷ USD trong năm 2025. Dù GDP tăng trưởng mạnh với 6,5%, các vấn đề cấu trúc vẫn tồn tại: nền kinh tế phụ thuộc nhiều vào dịch vụ, ngành sản xuất yếu và khoảng cách giàu nghèo lớn tiếp tục hạn chế tiềm năng của Ấn Độ so với các thị trường mới nổi khác.











