

Giao dịch quyền chọn là hoạt động mua hoặc bán hợp đồng quyền chọn trên sàn giao dịch. Hợp đồng quyền chọn cho phép người mua có quyền, không phải nghĩa vụ, mua hoặc bán tài sản cơ sở tại mức giá đã được xác định trước, gọi là giá thực hiện, trước khi hợp đồng hết hạn.
Khác với giao dịch cổ phiếu, nơi quyền sở hữu được chuyển giao ngay lập tức, giao dịch quyền chọn tập trung vào khả năng thực hiện giao dịch trong tương lai. Giá trị của quyền chọn phụ thuộc vào cách giá của tài sản cơ sở biến động so với giá thực hiện và khoảng thời gian còn lại trước ngày hết hạn.
Có hai loại quyền chọn cơ bản trong giao dịch quyền chọn: quyền chọn mua (call) và quyền chọn bán (put).
Quyền chọn mua cho phép người nắm giữ quyền mua tài sản cơ sở tại giá thực hiện trước ngày hết hạn. Quyền chọn mua thường được sử dụng khi nhà giao dịch kỳ vọng giá tài sản cơ sở sẽ tăng.
Quyền chọn bán cho phép người nắm giữ quyền bán tài sản cơ sở tại giá thực hiện trước ngày hết hạn. Quyền chọn bán thường được giao dịch nếu nhà giao dịch kỳ vọng giá tài sản cơ sở sẽ giảm.
Ở cả hai trường hợp, người mua trả phí quyền chọn (premium) để sở hữu hợp đồng, còn người bán nhận khoản phí này và chịu nghĩa vụ đi kèm với quyền chọn đó.
Giao dịch quyền chọn bắt đầu bằng việc lựa chọn hợp đồng dựa trên ba yếu tố chính: tài sản cơ sở, giá thực hiện và ngày hết hạn. Mỗi hợp đồng đại diện cho một số lượng cổ phiếu tiêu chuẩn, thường là 100.
Nhà giao dịch trả phí quyền chọn để mở vị thế. Sau đó, giá trị quyền chọn biến động theo diễn biến của cổ phiếu cơ sở, mức độ biến động và thời gian trôi qua. Nhà giao dịch có thể đóng vị thế bằng cách bán quyền chọn trước ngày hết hạn, hoặc trong một số trường hợp, thực hiện quyền chọn.
Phần lớn các giao dịch quyền chọn được đóng lệnh trước ngày hết hạn thay vì thực hiện quyền chọn. Điều này giúp nhà giao dịch chốt lợi nhuận hoặc giới hạn thua lỗ mà không cần nắm giữ cổ phiếu.
Giao dịch quyền chọn phục vụ nhiều mục đích khác nhau.
Một số nhà giao dịch sử dụng quyền chọn để đầu cơ, nhằm kiếm lợi nhuận từ biến động giá kỳ vọng với số vốn ban đầu thấp hơn so với việc mua cổ phiếu trực tiếp. Do quyền chọn có thể khuếch đại biến động giá, những thay đổi nhỏ của tài sản cơ sở có thể tạo ra biến động lớn về giá trị quyền chọn.
Những người khác sử dụng quyền chọn cho mục đích phòng hộ, bảo vệ vị thế cổ phiếu hiện có khỏi biến động giá bất lợi. Ví dụ, mua quyền chọn bán sẽ giúp giới hạn rủi ro giảm giá cho người đã nắm giữ cổ phiếu.
Quyền chọn cũng được dùng cho các chiến lược tạo thu nhập, khi nhà giao dịch bán quyền chọn để thu phí quyền chọn. Những chiến lược này thường chấp nhận giới hạn lợi nhuận hoặc rủi ro để nhận thu nhập ngay lập tức.
Giá quyền chọn, còn gọi là phí quyền chọn (premium), bao gồm nhiều thành phần. Một thành phần là giá trị nội tại, xuất hiện khi quyền chọn đã có lãi dựa trên giá tài sản hiện tại. Thành phần khác là giá trị thời gian, phản ánh cơ hội còn lại để quyền chọn chuyển trạng thái có lãi trước ngày hết hạn.
Mức độ biến động ảnh hưởng lớn đến giao dịch quyền chọn. Biến động kỳ vọng càng cao thường làm phí quyền chọn tăng do xác suất quyền chọn chuyển có lãi lớn hơn.
Thời gian cũng là yếu tố quan trọng. Khi đến gần ngày hết hạn, giá trị thời gian giảm dần, quá trình này gọi là hao mòn thời gian. Vì vậy, yếu tố thời gian là một cân nhắc trung tâm trong giao dịch quyền chọn.
Giao dịch quyền chọn có các rủi ro khác biệt so với giao dịch cổ phiếu. Người mua quyền chọn có thể mất toàn bộ phí nếu quyền chọn hết hạn mà không có giá trị. Người bán quyền chọn có thể phải chịu thua lỗ lớn nếu tài sản cơ sở biến động mạnh theo hướng bất lợi.
Do quyền chọn bị ảnh hưởng cùng lúc bởi nhiều biến số như hướng giá, biến động và thời gian, kết quả giao dịch thường phức tạp và khó dự đoán hơn giao dịch cổ phiếu. Vì vậy, cần cân nhắc kỹ về rủi ro và quy mô vị thế.
Hầu hết các công ty môi giới yêu cầu khách hàng phải được phê duyệt trước khi giao dịch quyền chọn. Quy trình này thường dựa trên kinh nghiệm giao dịch, năng lực tài chính và khả năng chịu rủi ro.
Các cấp độ phê duyệt khác nhau sẽ được áp dụng tùy theo việc nhà giao dịch chỉ mua quyền chọn hay thực hiện các chiến lược phức tạp hơn có liên quan đến bán quyền chọn.
Không. Giao dịch quyền chọn liên quan đến các hợp đồng tham chiếu cổ phiếu thay vì quyền sở hữu cổ phiếu. Quyền chọn có ngày hết hạn và cơ chế định giá mà cổ phiếu không có.
Người mới có thể giao dịch quyền chọn, nhưng cần hiểu rõ cơ chế cơ bản và rủi ro trước khi thử các chiến lược nâng cao hơn.
Không. Nhiều quyền chọn được giao dịch và đóng lệnh trước ngày hết hạn. Chỉ một phần hợp đồng quyền chọn được thực hiện.
Giao dịch quyền chọn là quá trình mua bán hợp đồng mang lại quyền mua hoặc bán tài sản cơ sở tại một mức giá xác định trong một khoảng thời gian cụ thể. Khi hiểu rõ cách thức hoạt động của hợp đồng quyền chọn, lý do nhà giao dịch sử dụng quyền chọn cũng như tác động của rủi ro và yếu tố thời gian đến kết quả, nhà đầu tư sẽ đánh giá được liệu giao dịch quyền chọn có phù hợp với mục tiêu tài chính và kinh nghiệm của mình hay không.











