
Raoul Pal, đồng sáng lập kiêm Tổng giám đốc Real Vision, đã chỉ ra một sự thay đổi lớn trong cách quản lý quyền kiểm soát thanh khoản của hệ thống tài chính Hoa Kỳ. Trong tuyên bố gần đây, Pal nhấn mạnh rằng quyền kiểm soát các cơ chế thanh khoản đang chuyển từ Cục Dự trữ Liên bang sang Bộ Tài chính Hoa Kỳ. Đây là sự thay đổi mang tính nền tảng về cách chính sách tiền tệ và sự ổn định tài chính được điều phối ở cấp liên bang.
Trước đây, Cục Dự trữ Liên bang nắm quyền chủ đạo trong quản lý thanh khoản thông qua các công cụ chính sách tiền tệ như điều chỉnh lãi suất và các chương trình nới lỏng định lượng. Tuy nhiên, khuôn khổ mới này cho thấy trách nhiệm đó đang được tái phân bổ, trao cho Bộ Tài chính quyền tác động trực tiếp hơn đến điều kiện thị trường tài chính và các biện pháp kích thích kinh tế.
Pal nhận định, sự chuyển dịch này cho phép chính phủ kiểm soát trực tiếp hơn các hoạt động tài chính trọng yếu, nhất là trong lĩnh vực tái cấp vốn nợ và bơm thanh khoản. Vai trò tăng cường của Bộ Tài chính giúp can thiệp kịp thời vào hoạt động tài chính của chính phủ cũng như quản lý danh mục nợ quốc gia. Cách tiếp cận này tạo điều kiện phân phối thanh khoản qua hệ thống ngân hàng, mở ra kênh kích thích kinh tế mới thay thế các cơ chế truyền thống của Fed.
Tác động thực tiễn của sự chuyển dịch này rất rõ nét. Việc tập trung quyền kiểm soát thanh khoản vào Bộ Tài chính cho phép nhà hoạch định chính sách phản ứng nhanh hơn trước thách thức kinh tế và triển khai các biện pháp tài chính mục tiêu. Điều này tăng tính linh hoạt trong chiến lược quản lý nợ và mở ra các phương án mới để bơm vốn vào hệ thống tài chính khi kinh tế gặp khó khăn hoặc xuất hiện cơ hội.
Pal nhận định sự chuyển đổi này là động thái phá giá tiền tệ mang tính chính trị, đồng thời lo ngại về nguy cơ xói mòn tính độc lập của ngân hàng trung ương. Theo ông, sự chuyển dịch này làm suy giảm các kiểm soát phi chính trị mà ngân hàng trung ương độc lập thường duy trì đối với chính sách tiền tệ. Tính độc lập của Fed vốn là nền tảng cho chính sách tiền tệ ổn định, giúp các quyết định tài chính tránh khỏi áp lực chính trị ngắn hạn.
Việc tích hợp quyền kiểm soát thanh khoản vào Bộ Tài chính khiến các quyết định chính sách tiền tệ chịu tác động chính trị trực tiếp hơn. Cách sắp xếp này có thể khiến chính sách tài chính bám sát hơn các mục tiêu kinh tế-chính trị của chính quyền, vốn có thể trái ngược với ưu tiên truyền thống của ngân hàng trung ương về ổn định giá cả và tối đa hóa việc làm.
Việc chuyển quyền kiểm soát thanh khoản từ Fed sang Bộ Tài chính có ảnh hưởng sâu rộng tới thị trường tài chính cũng như chính sách kinh tế. Các bên tham gia thị trường phải xem xét tác động của chu kỳ chính trị và ưu tiên của chính quyền lên điều kiện thanh khoản và quyết định chính sách tiền tệ. Thay đổi này có thể làm gia tăng biến động và bất ổn thị trường khi nhà đầu tư thích nghi với mô hình quản lý thanh khoản gắn với quyết sách chính trị.
Trong tương lai, hiệu quả của mô hình mới phụ thuộc vào năng lực của Bộ Tài chính trong việc cân bằng trách nhiệm mở rộng và yêu cầu quản trị kinh tế bền vững. Dù kiểm soát thanh khoản linh hoạt có thể giúp ứng phó tốt hơn với thách thức kinh tế, nhưng nó cũng đặt ra nghi vấn về sự ổn định tiền tệ lâu dài và nguy cơ chính sách bị chi phối bởi động cơ chính trị thay vì nền tảng kinh tế thực chất. Cộng đồng tài chính sẽ sát sao theo dõi ảnh hưởng của sự chuyển dịch này tới diễn biến thị trường, kỳ vọng lạm phát và sự ổn định kinh tế tổng thể thời gian tới.
Đây là việc Fed giảm lượng trái phiếu Bộ Tài chính Hoa Kỳ nắm giữ, khiến dòng tiền chảy ngược từ Bộ Tài chính về Fed. Khi chứng khoán Fed nắm giữ đáo hạn, cả tài sản và nợ phải trả của Fed đều giảm, kéo theo mức kích thích tiền tệ trên thị trường giảm xuống.
Bộ Tài chính phát hành thêm nợ dài hạn khiến nhu cầu thanh khoản vượt quá năng lực kiểm soát của Fed. Hoạt động tài khóa của Bộ Tài chính ngày càng chi phối động lực thanh khoản thị trường, khiến cơ chế kiểm soát chuyển sang ưu tiên chính sách tài khóa thay cho quản lý chính sách tiền tệ.
Sự chuyển dịch này làm suy yếu vị thế tài chính toàn cầu của Hoa Kỳ, có thể chuyển hướng dòng vốn và tăng biến động thị trường. Quá trình này thách thức sự ổn định của đồng đô la và làm thay đổi động lực phân bổ vốn quốc tế.
Bộ Tài chính kiểm soát thanh khoản qua chính sách tài khóa(chi tiêu ngân sách, thuế),còn Fed kiểm soát bằng chính sách tiền tệ(lãi suất, cung tiền). Bộ Tài chính tác động chậm nhưng trên diện rộng, ảnh hưởng tổng thể kích thích kinh tế; Fed điều chỉnh thanh khoản thị trường nhanh qua các công cụ tiền tệ trực tiếp.
Chuyển dịch này củng cố niềm tin nhà đầu tư và thúc đẩy hoạt động thị trường. Nhà đầu tư có nhiều cơ hội hơn, còn người dân có thể được hưởng lợi nhờ điều kiện kinh tế cải thiện và tài chính ổn định.











