Vào cuộc họp FOMC tháng 4/2026, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) quyết định giữ nguyên biên độ mục tiêu lãi suất quỹ liên bang ở mức 3,5% đến 3,75% với kết quả bỏ phiếu 8 trên 4. Đây là lần quyết định có mức bất đồng trong bỏ phiếu lớn nhất kể từ năm 1992. Trong bốn quan chức bỏ phiếu khác ý kiến, một người công khai ủng hộ việc hạ lãi suất ngay lập tức 25 điểm cơ bản, trong khi ba người còn lại tuy đồng ý giữ lãi suất không đổi nhưng trong tuyên bố phản đối vẫn giữ quan điểm nghiêng về nới lỏng một cách rõ ràng.
Bất đồng này không phải ngẫu nhiên, mà phản ánh sự chia rẽ sâu sắc trong nội bộ Fed đối với ba biến số cốt lõi: mức độ dự đoán được của lộ trình đi xuống của lạm phát, mức độ “thả lỏng” thực sự của thị trường lao động, và vị trí chính xác của lãi suất hiện tại so với mức trung tính. Khi sự khác biệt trong đánh giá triển vọng kinh tế của các thành viên ngày càng lớn, độ khó để đạt được sự đồng thuận về việc điều chỉnh lãi suất theo bất kỳ hướng nào cũng tăng lên tương ứng, khiến chính sách tự nhiên nghiêng về việc duy trì mức hiện tại.

Cả logic kinh tế lẫn tâm lý ra quyết định đều hướng đến cùng một kết luận: bất đồng càng lớn, rào cản để thay đổi hiện trạng càng cao. Trong bối cảnh lãi suất quỹ liên bang đã tiến gần phạm vi ước tính của vùng trung tính, nội bộ Fed thiếu một chuỗi bằng chứng áp đảo đủ để thúc đẩy tăng lãi suất hoặc giảm lãi suất. Bất kỳ điều chỉnh theo hướng nào cũng cần nền tảng đồng thuận mạnh hơn, và trong điều kiện bất đồng đáng kể, “chờ thêm dữ liệu” trở thành lựa chọn an toàn nhất.
Cơ chế này trực tiếp dẫn đến việc “quán tính” của chính sách tự khuếch đại. Fed không cần phải hành động; chỉ cần duy trì hiện trạng cũng có thể tạo thời gian đệm cho các cuộc tranh luận nội bộ. Kinh nghiệm lịch sử cũng cho thấy khi bỏ phiếu tại FOMC có mức phân hóa lớn, xác suất các cuộc họp sau đó tiếp tục giữ lãi suất không đổi thường cao hơn đáng kể so với giai đoạn sau một quyết định có sự đồng thuận. Điều này hàm ý thời gian tạm dừng chính sách hiện tại nhiều khả năng sẽ kéo dài hơn, chứ không phải kết thúc nhanh chóng.
Ước tính của nội bộ Fed về lãi suất trung tính nhìn chung nằm trong khoảng 3,0% đến 4,0%. Biên độ mục tiêu 3,5% đến 3,75% hiện tại đúng ở vị trí hơi cao hơn trung điểm của khoảng này. Vị trí này tự thân đã mang ý nghĩa chính sách quan trọng: lãi suất không có tính chất siết chặt rõ rệt và cũng chưa đạt mức nới lỏng rõ ràng.
Khi lãi suất tiến gần vùng trung tính, nhu cầu điều chỉnh đương nhiên giảm xuống. Nếu dữ liệu kinh tế không xuất hiện thay đổi mạnh so với kỳ vọng, Fed thiếu lý do thỏa đáng để phá vỡ sự cân bằng hiện tại. Điều này cũng giải thích vì sao dù có tiếng gọi giảm lãi suất, những thành viên ủng hộ duy trì hiện trạng vẫn có thể chiếm đa số—trong điều kiện lãi suất đã gần trung tính, rủi ro phản ứng quá mức có thể cao hơn rủi ro “đứng yên”.
Theo dữ liệu của công cụ quan sát Fed do CME công bố tính đến 8/5/2026, việc định giá lộ trình lãi suất trong cả năm đã phản ánh rõ kỳ vọng kéo dài thời gian tạm dừng chính sách. Xác suất cả năm không giảm lãi suất là 72,6%, xác suất tích lũy giảm 25 điểm cơ bản là 8,5%, và xác suất tích lũy giảm 50 điểm cơ bản chỉ là 0,3%.
Đáng chú ý, thị trường còn bắt đầu định giá khả năng tăng lãi suất ở một mức nhất định: xác suất tăng lãi suất tích lũy 25 điểm cơ bản trong cả năm là 17,6%, còn xác suất tăng lãi suất tích lũy 50 điểm cơ bản là 1%. Trong khi đó, xác suất Fed giảm lãi suất 25 điểm cơ bản tại cuộc họp tháng 6 tới chỉ là 4,1%. Các số liệu này cùng hướng đến một kết luận rõ ràng: kịch bản cơ sở mà thị trường dự kiến không còn là bắt đầu chu kỳ giảm lãi suất nữa, mà là lãi suất sẽ được duy trì ở mức hiện tại trong thời gian dài hơn.
Việc duy trì thời gian tạm dừng chính sách phụ thuộc vào việc các biến số vĩ mô then chốt không có biến động bất ngờ. Chủ tịch Fed chi nhánh New York Williamms trong phát biểu cập nhật ngày 8/5 đã nêu ra hai yếu tố rủi ro cần theo dõi sát.
Yếu tố đầu tiên là cú sốc năng lượng. Williamms nêu rõ rằng việc tình hình Trung Đông làm giá năng lượng tăng lên là một trong những bất định trọng tâm đối với nền kinh tế Mỹ. Chi phí năng lượng tiếp tục tăng sẽ truyền trực tiếp sang các chỉ báo lạm phát, có thể buộc Fed phải xem xét lại mốc thời gian cho lộ trình lạm phát đi xuống.
Yếu tố thứ hai là tác động tiềm năng của thâm hụt ngân sách Mỹ lên thị trường trái phiếu chính phủ. Mặc dù Williamms nhấn mạnh nhu cầu của thị trường đối với trái phiếu chính phủ Mỹ hiện vẫn “rất lớn”, Mỹ vẫn được xem là nơi trú ẩn tiền tệ an toàn nhất trên toàn cầu, nhưng ông đồng thời cho biết Fed đang “rất sát sao” theo dõi mức vay mượn cực cao của chính phủ. Nếu thâm hụt ngân sách bắt đầu tạo áp lực tăng lên lãi suất dài hạn, dư địa cho chính sách tiền tệ của Fed sẽ bị thu hẹp.
Ngoài ra, biến động biên trong dữ liệu thị trường lao động cũng là yếu tố then chốt để phá vỡ thế cân bằng. Bất kỳ sự chậm lại hoặc tăng tốc của tăng trưởng việc làm vượt kỳ vọng đều có thể làm thay đổi cơ cấu phiếu bầu trong nội bộ ủy ban.
Đối với thị trường crypto, thời gian tạm dừng chính sách của Fed kéo dài mang lại nhiều tác động mang tính cấu trúc. Thứ nhất, việc lãi suất duy trì ở mức cao lâu hơn sẽ kéo dài chu kỳ thắt chặt điều kiện thanh khoản toàn cầu, khiến lợi suất tài sản không rủi ro vẫn ở mức cao, từ đó trực tiếp kìm hãm sự ưa thích đối với định giá tài sản rủi ro.
Thứ hai, môi trường lợi suất của stablecoin sẽ tiếp tục duy trì như hiện nay. Khi lãi suất quỹ liên bang duy trì trên 3,5%, các sản phẩm stablecoin dựa trên lợi suất trái phiếu chính phủ Mỹ có thể mang lại mức lợi nhuận cạnh tranh, qua đó phần nào hỗ trợ việc giữ dòng tiền trong hệ sinh thái trên chuỗi.
Thứ ba, cách thị trường định giá rủi ro liên quan đến bất định chính sách thay đổi. Trước đây, tài sản crypto chịu độ nhạy rất cao với biến động lãi suất, nhưng chính “thời gian tạm dừng” lại có nghĩa là mức độ dự đoán của lộ trình chính sách trong 3 đến 6 tháng tới sẽ cao hơn. Sự chắc chắn này lại có thể thu hút trở lại một phần vốn tổ chức từng rời đi do lo ngại việc tăng hoặc giảm lãi suất mạnh.
Cần làm rõ rằng thời gian tạm dừng chính sách không phải trạng thái vĩnh viễn. Khi dữ liệu lạm phát hoặc các chỉ báo việc làm cho thấy sự đảo chiều theo xu hướng, lộ trình lãi suất của Fed sẽ được định giá lại, và khi đó biến động của thị trường crypto có thể lại bị khuếch đại.
Xét tổng thể bối cảnh phiếu bầu hiện tại, vị trí của lãi suất trung tính và tín hiệu định giá từ thị trường, thời gian tạm dừng chính sách của Fed nhiều khả năng sẽ kéo dài đến quý 3/2026, thậm chí lâu hơn. Sự chia rẽ sâu sắc trong nội bộ sẽ khó được hóa giải trong ngắn hạn, vì các biến số cốt lõi tạo ra bất đồng—tín hiệu mâu thuẫn giữa lạm phát và thị trường lao động—bản thân cần thời gian để hội tụ.
Cửa sổ điều chỉnh chính sách tiếp theo có thể sớm nhất vào nửa cuối năm 2026, với điều kiện đến lúc đó dữ liệu kinh tế tạo ra được một hướng xu thế đủ rõ ràng. Nếu lạm phát tiếp tục cao hơn mục tiêu 2% và thị trường việc làm vẫn cho thấy sức bền, quan điểm duy trì lãi suất như hiện tại sẽ tiếp tục chiếm ưu thế. Ngược lại, nếu tăng trưởng kinh tế chậm lại ngoài kỳ vọng, dù nội bộ vẫn có bất đồng, thảo luận về giảm lãi suất có thể quay trở lại chương trình nghị sự.
Với những người tham gia thị trường, điểm then chốt không phải là phán đoán khi nào Fed hành động, mà là hiểu rằng “không hành động” bản thân cũng là một tín hiệu chính sách mang ý nghĩa rõ ràng—nó phản ánh sự tôn trọng đối với bất định ở giai đoạn hiện tại, chứ không phải cam kết đối với bất kỳ một hướng đơn lẻ nào.
Hỏi: Bất đồng nội bộ Fed đạt mức 8-4 trong quyết định lãi suất có ý nghĩa gì?
Điều này có nghĩa là ngưỡng để thay đổi mức lãi suất hiện tại tăng lên đáng kể. Mọi điều chỉnh theo bất kỳ hướng nào—dù là tăng hay giảm lãi suất—đều cần sự đồng thuận mạnh hơn. Khi dữ liệu chưa hình thành xu hướng rõ ràng, việc giữ lãi suất không đổi là kết quả khả dĩ nhất.
Hỏi: Thời gian tạm dừng chính sách có ảnh hưởng lớn nhất gì tới thị trường crypto?
Tác động trọng tâm đến từ hai mặt: một là việc duy trì lãi suất ở mức cao kìm nén định giá tài sản rủi ro, và hai là việc tăng tính dự đoán của lộ trình chính sách có thể cải thiện khẩu vị rủi ro của thị trường. Việc duy trì ổn định lãi suất trong khoảng 3,5% đến 3,75% trong dài hạn sẽ không tạo ra sự giải phóng thanh khoản do giảm lãi suất, và cũng không xuất hiện cú sốc bất ngờ do tăng lãi suất.
Hỏi: Fed có thể kết thúc thời gian tạm dừng chính sách trong những điều kiện nào?
Có hai tình huống có thể phá vỡ sự cân bằng hiện tại: thứ nhất, dữ liệu lạm phát tiếp tục lệch đáng kể khỏi mục tiêu 2% và xu hướng chi phí năng lượng tăng được xác lập; thứ hai, thị trường lao động hoặc tăng trưởng kinh tế chậm lại ngoài kỳ vọng, khiến phe nội bộ ủng hộ giảm lãi suất mở rộng quy mô. Hiện tại, xác suất xuất hiện trước quý 3/2026 của cả hai tình huống đều ở mức thấp.
Hỏi: Nhà đầu tư nên hiểu xác suất tăng lãi suất trong định giá thị trường hiện nay như thế nào?
Định giá thị trường cho thấy xác suất tăng lãi suất tích lũy 25 điểm cơ bản trong cả năm là 17,6%, phản ánh mối lo của một phần người tham gia về rủi ro lạm phát tiếp diễn. Tuy nhiên, xác suất này vẫn thấp xa so với kịch bản duy trì lãi suất không đổi; nó giống một dạng định giá rủi ro đuôi hơn là kỳ vọng cơ sở.
Bài viết liên quan
Cục Dự trữ Liên bang (Fed) giữ nguyên lãi suất; số đơn xin trợ cấp thất nghiệp của Mỹ tăng khi các ngân hàng trung ương toàn cầu phát đi tín hiệu thận trọng
Cán cân thương mại của Đức không đạt dự báo với 14,3 tỷ EUR trong tháng 3
Sản lượng công nghiệp của Đức giảm mạnh vào tháng 3 khi xung đột với Iran đẩy giá năng lượng tăng cao
Tăng trưởng việc làm của Mỹ tháng 4 có thể chậm lại khi các yếu tố tạm thời suy giảm, tỷ lệ thất nghiệp dự kiến giữ ở mức 4,3%
Lãi suất CNH HIBOR Tăng Trở Lại Ở Tất Cả Các Kỳ Hạn Vào Ngày 8 Tháng 5, Lãi Suất Qua Đêm Đạt 1,48939%