弱人工智能
Trí tuệ nhân tạo yếu, còn gọi là trí tuệ nhân tạo yếu hoặc trí tuệ nhân tạo hạn chế, đề cập đến các hệ thống AI có khả năng thực hiện các nhiệm vụ cụ thể mà không có khả năng tự học hoặc thích nghi vượt ra ngoài phạm vi đã lập trình sẵn. Những hệ thống này thường được thiết kế để thực hiện các tác vụ đơn giản, như nhận diện hình ảnh, xử lý ngôn ngữ tự nhiên hoặc chơi game, nhưng không có khả năng hiểu biết chung hoặc tư duy linh hoạt như trí tuệ con người.
Trong khi đó, trí tuệ nhân tạo mạnh hơn, còn gọi là trí tuệ nhân tạo tổng quát, có khả năng hiểu và học hỏi mọi nhiệm vụ trí tuệ của con người. Hiện tại, trí tuệ nhân tạo yếu vẫn là tiêu chuẩn trong nhiều ứng dụng thực tế, do dễ triển khai và kiểm soát hơn, nhưng cũng có giới hạn rõ ràng về khả năng thích nghi và sáng tạo.
Các ví dụ về trí tuệ nhân tạo yếu bao gồm các trợ lý ảo như Siri hoặc Alexa, các hệ thống đề xuất trên Netflix hoặc Amazon, và các phần mềm nhận diện khuôn mặt trong các hệ thống an ninh. Tuy nhiên, chúng không có khả năng tự ý thức hoặc suy nghĩ độc lập như con người.
Trong tương lai, việc phát triển trí tuệ nhân tạo yếu có thể giúp cải thiện hiệu quả công việc và cuộc sống hàng ngày, nhưng cũng đặt ra các thách thức về an toàn, đạo đức và quyền riêng tư cần được giải quyết cẩn thận.