Google rất coi trọng việc làm những điều quy mô lớn và làm việc theo quy mô lớn
Trong dòng máu của Google,
“Nếu không có tiềm năng quy mô gấp 10 lần (10x),
thì không đáng để làm” là một quy tắc bất di bất dịch.
Mô hình tư duy của Google không phải là “làm thế nào để tạo ra một sản phẩm tốt”,
mà là “xây dựng một hệ thống có thể tự vận hành và phục vụ toàn nhân loại”.
Dưới đây là một số ví dụ điển hình thể hiện “tư duy quy mô tối đa” của Google:
Suy nghĩ “chống nhân tạo” trong tuyển dụng: Ủy ban Tuyển dụng (Hiring Committee)
Trong giai đoạn đầu,
hầu hết các công ty tuyển dụng do chủ doanh nghiệp quyết định,
hoặc là phỏng vấn viên cảm thấy “người này tốt” rồi tuyển.
Nhưng Google cho rằng điều này không thể mở rộng quy mô,
vì thành kiến của con người không thể loại bỏ qua quản lý.
Giải pháp quy mô: Google xây dựng một hệ thống đánh giá dựa trên dữ liệu cực kỳ nghiêm ngặt.
Cách làm: Phỏng vấn viên chỉ ghi lại sự thật và chấm điểm,
nhưng không có quyền tuyển dụng.
Quyết định cuối cùng do một “Ủy ban Tuyển dụng” không gặp mặt ứng viên nào dựa trên báo cáo phỏng vấn độc lập.
Logic: Hệ thống lạnh lùng,
giống dây chuyền sản xuất,
đảm bảo rằng ngay cả khi công ty mở rộng từ 1.000 lên 100.000 nhân viên,
mật độ nhân tài vẫn không bị loãng.
Đây chính là “quản lý quy mô”.
Kinh doanh dịch thuật: Từ “mời chuyên gia” đến “cung cấp dữ liệu”
Phần mềm dịch thuật đầu tiên (như Yahoo hoặc hệ thống IBM sơ khai) cố gắng dạy máy tính quy tắc ngữ pháp để dịch.
Nhưng điều này quá chậm,
vì thế giới có hàng nghìn ngôn ngữ.
Giải pháp của Google: Google Translate ban đầu hầu như không có nhà ngôn ngữ học,
chỉ có kỹ sư.
Tư duy quy mô: Họ trực tiếp lấy hàng trăm triệu tài liệu song ngữ của Liên Hợp Quốc,
Liên minh Châu Âu và các tổ chức khác,
sử dụng mô hình thống kê (sau này là mạng neural) để máy tự tìm ra quy luật.
Kết quả: Google không cần viết mã cho từng ngôn ngữ mới.
Chỉ cần có dữ liệu về ngôn ngữ đó trên internet,
hệ thống dịch có thể tự mở rộng sang ngôn ngữ đó.
Đây chính là “quy mô thuật toán”.
Trung tâm dữ liệu: Biến “ linh kiện rẻ tiền” thành “siêu máy tính”
Đầu những năm 2000,
các tập đoàn lớn (như IBM, Oracle) nâng cao sức mạnh tính toán bằng cách mua máy chủ đắt tiền,
ổn định hơn.
Nhưng Google nhận ra,
loại phần cứng đắt tiền này không thể hỗ trợ quy mô tìm kiếm toàn cầu.
Giải pháp quy mô: Hệ thống tệp của Google (GFS).
Cách làm: Google mua ổ cứng và máy chủ bình thường rẻ nhất,
dễ hỏng nhất.
Logic: Vì phần cứng chắc chắn sẽ hỏng,
nên tôi giải quyết vấn đề ở phần mềm.
Nếu một máy bị hỏng,
hệ thống tự động sao lưu dữ liệu sang máy rẻ tiền khác.
Kết quả: Google có thể mở rộng quy mô máy chủ với chi phí cực thấp.
Tư duy này sau đó phát triển thành nền tảng của điện toán đám mây (Cloud Computing).
Số hóa sách: Dù phải đối mặt với kiện tụng toàn nhân loại cũng phải làm
Khi Google quyết định làm Google Books,
mục tiêu không phải là số hóa vài cuốn sách,
mà là “số hóa toàn bộ sách trong lịch sử nhân loại”.
Tư duy quy mô: Họ không định bàn về bản quyền từng cuốn.
Cách làm: Google trực tiếp đưa xe quét chuyên dụng vào các thư viện hàng đầu,
quét hàng chục nghìn trang mỗi ngày.
Dù phải đối mặt với các vụ kiện tụng dữ dội của các nhà xuất bản toàn cầu,
họ vẫn phải hoàn thành “chỉ mục”.
Logic: Nếu chỉ xử lý các sách có bản quyền,
thì không phải là công cụ tìm kiếm,
mà là hiệu sách.
Chỉ khi bao phủ toàn bộ sách trên thế giới,
mới tạo ra sự biến đổi về dữ liệu (ví dụ nâng cao khả năng AI hiểu biết về kiến thức nhân loại).
Thử nghiệm “đánh giá bàn chải đánh răng” (Toothbrush Test)
Larry Page khi đánh giá việc mua lại một công ty hoặc khởi xướng dự án mới,
tiêu chuẩn phổ biến nhất chính là điều này.
“Bạn có dùng nó ít nhất một hoặc hai lần mỗi ngày không? Nó có làm cuộc sống của bạn tốt hơn không?”
Phân tích sâu: Thử nghiệm này về bản chất là để chọn lọc “tần suất cao, nhu cầu thiết yếu, phổ biến”.
Nếu một sản phẩm chỉ phục vụ 1 triệu người (ví dụ cộng đồng xa xỉ cao cấp),
Google thường không quan tâm.
Họ chỉ quan tâm đến những thứ có thể được 2 tỷ người dùng sử dụng hàng ngày.
Tổng kết: Mặt tối của tư duy quy mô
Dù tư duy này đã tạo ra những kỳ tích,
nhưng cũng có tác dụng phụ:
Sự thờ ơ với “nhỏ mà đẹp”: Nếu một ý tưởng chỉ kiếm được ít tiền hoặc phục vụ nhóm nhỏ,
trong nội bộ Google sẽ nhanh chóng bị đẩy ra ngoài (điều này cũng lý giải vì sao Google đã loại bỏ nhiều sản phẩm yêu thích của người hâm mộ trung thành,
như Google Reader).
Bỏ qua nhân tính: Khi mọi thứ đều quy mô thành dữ liệu,
người dùng trở thành “đơn vị lưu lượng”,
dẫn đến Google thường xử lý các vấn đề phức tạp về nhân văn,
cộng đồng và kiểm duyệt nội dung một cách vụng về.
Google thực sự mê mẩn “quy mô” trong logic kinh doanh (Scale),
nhưng trong phát triển sản phẩm và đổi mới công nghệ,
nó là một công ty cực kỳ đam mê làm “nhỏ”.
Nhưng không cho phép một “đồ nhỏ” mãi mãi chỉ là “đồ nhỏ”.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất.
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! (Chơi đoán tranh): Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera (Hợp xướng nhựa dẻo): Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất.
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp $AWE Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử v vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử v vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Google rất coi trọng việc làm những việc quy mô lớn và làm việc theo cách quy mô hóa
Google rất coi trọng việc làm những điều quy mô lớn và làm việc theo quy mô lớn
Trong dòng máu của Google,
“Nếu không có tiềm năng quy mô gấp 10 lần (10x),
thì không đáng để làm” là một quy tắc bất di bất dịch.
Mô hình tư duy của Google không phải là “làm thế nào để tạo ra một sản phẩm tốt”,
mà là “xây dựng một hệ thống có thể tự vận hành và phục vụ toàn nhân loại”.
Dưới đây là một số ví dụ điển hình thể hiện “tư duy quy mô tối đa” của Google:
Suy nghĩ “chống nhân tạo” trong tuyển dụng: Ủy ban Tuyển dụng (Hiring Committee)
Trong giai đoạn đầu,
hầu hết các công ty tuyển dụng do chủ doanh nghiệp quyết định,
hoặc là phỏng vấn viên cảm thấy “người này tốt” rồi tuyển.
Nhưng Google cho rằng điều này không thể mở rộng quy mô,
vì thành kiến của con người không thể loại bỏ qua quản lý.
Giải pháp quy mô: Google xây dựng một hệ thống đánh giá dựa trên dữ liệu cực kỳ nghiêm ngặt.
Cách làm: Phỏng vấn viên chỉ ghi lại sự thật và chấm điểm,
nhưng không có quyền tuyển dụng.
Quyết định cuối cùng do một “Ủy ban Tuyển dụng” không gặp mặt ứng viên nào dựa trên báo cáo phỏng vấn độc lập.
Logic: Hệ thống lạnh lùng,
giống dây chuyền sản xuất,
đảm bảo rằng ngay cả khi công ty mở rộng từ 1.000 lên 100.000 nhân viên,
mật độ nhân tài vẫn không bị loãng.
Đây chính là “quản lý quy mô”.
Kinh doanh dịch thuật: Từ “mời chuyên gia” đến “cung cấp dữ liệu”
Phần mềm dịch thuật đầu tiên (như Yahoo hoặc hệ thống IBM sơ khai) cố gắng dạy máy tính quy tắc ngữ pháp để dịch.
Nhưng điều này quá chậm,
vì thế giới có hàng nghìn ngôn ngữ.
Giải pháp của Google: Google Translate ban đầu hầu như không có nhà ngôn ngữ học,
chỉ có kỹ sư.
Tư duy quy mô: Họ trực tiếp lấy hàng trăm triệu tài liệu song ngữ của Liên Hợp Quốc,
Liên minh Châu Âu và các tổ chức khác,
sử dụng mô hình thống kê (sau này là mạng neural) để máy tự tìm ra quy luật.
Kết quả: Google không cần viết mã cho từng ngôn ngữ mới.
Chỉ cần có dữ liệu về ngôn ngữ đó trên internet,
hệ thống dịch có thể tự mở rộng sang ngôn ngữ đó.
Đây chính là “quy mô thuật toán”.
Trung tâm dữ liệu: Biến “ linh kiện rẻ tiền” thành “siêu máy tính”
Đầu những năm 2000,
các tập đoàn lớn (như IBM, Oracle) nâng cao sức mạnh tính toán bằng cách mua máy chủ đắt tiền,
ổn định hơn.
Nhưng Google nhận ra,
loại phần cứng đắt tiền này không thể hỗ trợ quy mô tìm kiếm toàn cầu.
Giải pháp quy mô: Hệ thống tệp của Google (GFS).
Cách làm: Google mua ổ cứng và máy chủ bình thường rẻ nhất,
dễ hỏng nhất.
Logic: Vì phần cứng chắc chắn sẽ hỏng,
nên tôi giải quyết vấn đề ở phần mềm.
Nếu một máy bị hỏng,
hệ thống tự động sao lưu dữ liệu sang máy rẻ tiền khác.
Kết quả: Google có thể mở rộng quy mô máy chủ với chi phí cực thấp.
Tư duy này sau đó phát triển thành nền tảng của điện toán đám mây (Cloud Computing).
Số hóa sách: Dù phải đối mặt với kiện tụng toàn nhân loại cũng phải làm
Khi Google quyết định làm Google Books,
mục tiêu không phải là số hóa vài cuốn sách,
mà là “số hóa toàn bộ sách trong lịch sử nhân loại”.
Tư duy quy mô: Họ không định bàn về bản quyền từng cuốn.
Cách làm: Google trực tiếp đưa xe quét chuyên dụng vào các thư viện hàng đầu,
quét hàng chục nghìn trang mỗi ngày.
Dù phải đối mặt với các vụ kiện tụng dữ dội của các nhà xuất bản toàn cầu,
họ vẫn phải hoàn thành “chỉ mục”.
Logic: Nếu chỉ xử lý các sách có bản quyền,
thì không phải là công cụ tìm kiếm,
mà là hiệu sách.
Chỉ khi bao phủ toàn bộ sách trên thế giới,
mới tạo ra sự biến đổi về dữ liệu (ví dụ nâng cao khả năng AI hiểu biết về kiến thức nhân loại).
Thử nghiệm “đánh giá bàn chải đánh răng” (Toothbrush Test)
Larry Page khi đánh giá việc mua lại một công ty hoặc khởi xướng dự án mới,
tiêu chuẩn phổ biến nhất chính là điều này.
“Bạn có dùng nó ít nhất một hoặc hai lần mỗi ngày không? Nó có làm cuộc sống của bạn tốt hơn không?”
Phân tích sâu: Thử nghiệm này về bản chất là để chọn lọc “tần suất cao, nhu cầu thiết yếu, phổ biến”.
Nếu một sản phẩm chỉ phục vụ 1 triệu người (ví dụ cộng đồng xa xỉ cao cấp),
Google thường không quan tâm.
Họ chỉ quan tâm đến những thứ có thể được 2 tỷ người dùng sử dụng hàng ngày.
Tổng kết: Mặt tối của tư duy quy mô
Dù tư duy này đã tạo ra những kỳ tích,
nhưng cũng có tác dụng phụ:
Sự thờ ơ với “nhỏ mà đẹp”: Nếu một ý tưởng chỉ kiếm được ít tiền hoặc phục vụ nhóm nhỏ,
trong nội bộ Google sẽ nhanh chóng bị đẩy ra ngoài (điều này cũng lý giải vì sao Google đã loại bỏ nhiều sản phẩm yêu thích của người hâm mộ trung thành,
như Google Reader).
Bỏ qua nhân tính: Khi mọi thứ đều quy mô thành dữ liệu,
người dùng trở thành “đơn vị lưu lượng”,
dẫn đến Google thường xử lý các vấn đề phức tạp về nhân văn,
cộng đồng và kiểm duyệt nội dung một cách vụng về.
Google thực sự mê mẩn “quy mô” trong logic kinh doanh (Scale),
nhưng trong phát triển sản phẩm và đổi mới công nghệ,
nó là một công ty cực kỳ đam mê làm “nhỏ”.
Nhưng không cho phép một “đồ nhỏ” mãi mãi chỉ là “đồ nhỏ”.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất.
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp (Google Creative Lab)
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! (Chơi đoán tranh): Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera (Hợp xướng nhựa dẻo): Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất.
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp $AWE Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử v vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình và đọc to.
Ban đầu được thiết kế cho người mắc chứng rối loạn vận động.
Rõ ràng không nhằm mục đích kiếm lợi quy mô lớn,
nhưng nó nâng cao đáng kể nhiệt độ công nghệ của Google.
Quick, Draw! Chơi đoán tranh: Đây là một trò chơi web cực kỳ đơn giản,
cho phép bạn vẽ tranh,
AI sẽ đoán.
Dù lan truyền toàn cầu theo kiểu virus,
nhưng về bản chất chỉ là một demo nhỏ để thể hiện khả năng của mạng neural.
Blob Opera Hợp xướng nhựa dẻo: Một thử nghiệm tương tác dùng bốn quả bóng nhựa dẻo hát thánh ca.
Nó hoàn toàn không có “mô hình kinh doanh”,
chỉ đơn thuần để vui chơi và trình diễn thuật toán.
Vườn ươm khởi nghiệp Area 120 nội bộ
Google từng có một bộ phận gọi là Area 120,
cho phép nhân viên dùng 20% thời gian để làm các dự án nhỏ mà họ quan tâm.
Các dự án này thường rất chuyên sâu,
thậm chí có vẻ “không phải của Google”:
Tables: Một công cụ bảng tính trực tuyến giống Airtable,
giải quyết các điểm đau nhỏ trong hợp tác nhóm.
Keen: Công cụ thu thập sở thích giống Pinterest.
Grasshopper: Trò chơi điện thoại tối giản giúp người mới bắt đầu học lập trình.
Các sản phẩm này thường hướng tới nhóm người dùng nhỏ vài vạn hoặc vài chục vạn,
với mục đích thử nghiệm giả thuyết thị trường cụ thể.
Tại sao Google lại làm những “đồ nhỏ” này?
Nếu Google chỉ quan tâm đến “quy mô”,
tại sao lại nuôi dưỡng các dự án nhỏ này? Mô hình tư duy đằng sau là: “Cánh quạt lớn cần vô số bánh răng nhỏ để khởi động”.
Giữ chân nhân tài (Talent Retention): Các thiên tài hàng đầu thường có những ý tưởng kỳ quặc.
Nếu không cho họ không gian làm “đồ nhỏ”,
họ sẽ rời đi để khởi nghiệp.
Cung cấp ngân sách và không gian máy chủ cho họ,
là cách tốt nhất để giữ chân những kỹ sư như Jeff Dean.
Thử nghiệm chi phí thấp: Nhiều sản phẩm vĩ đại (như Gmail và Google News) ban đầu đều là “đồ nhỏ”.
Nếu ngay từ đầu lấy quy mô làm KPI,
những sản phẩm này có thể bị loại bỏ ngay trong giai đoạn sơ khai.
Tiền tuyến thu thập dữ liệu: Nhiều dự án nhỏ về bản chất là các cảm biến dữ liệu.
Chẳng hạn qua “chơi đoán tranh”,
Google đã thu thập được bộ dữ liệu vẽ tay lớn nhất thế giới,
điều này cực kỳ có ích để nâng cao khả năng nhận dạng chữ viết tay và hiểu hình ảnh của các sản phẩm cốt lõi sau này (như Google Search hoặc bàn phím Android).
Mặt “tàn nhẫn” của tư duy này: Google Cemetery (Nghĩa địa của Google)
Dù Google làm nhiều đồ nhỏ,
nhưng quản lý vòng đời của chúng cực kỳ tàn nhẫn.
Không tăng trưởng,
là lập tức bị loại bỏ: Mỗi năm Google đóng cửa hàng chục dự án nhỏ.
Nếu một đồ nhỏ không thể thể hiện tiềm năng vượt qua 1-2 năm để đạt tới quy mô 1 tỷ người dùng,
hoặc không thể hỗ trợ lại các hoạt động cốt lõi (AI,
tìm kiếm,
quảng cáo),
Google sẽ không ngần ngại “giết chết” nó.
Các “hồ sơ tử v vong” nổi bật: Google Reader (được yêu thích nhất), Google Wave, Jamboard, Google Podcasts.
Tổng kết
Tư duy của Google là: “Rải mạng lưới (làm đồ nhỏ),
tích trữ lương thực (tìm kiếm tiềm năng quy mô),
từ từ trở thành vua (khi đã thành công,
toàn bộ đầu tư)”.
Nó không phải là không thích làm đồ nhỏ,
mà là không cho phép một đồ nhỏ mãi mãi chỉ là đồ nhỏ.
Nếu không thể trở thành động cơ đẩy của tương lai,
nó sẽ phải biến mất
Những “đồ nhỏ” này trong nội bộ Google được xem như là “khu vực thử nghiệm sáng tạo” hoặc “chất giữ thương hiệu”.
Chúng ta có thể nhìn nhận các “không quy mô” của Google qua ba cấp độ sau:
“Phòng thí nghiệm sáng tạo” nhỏ mà đẹp Google Creative Lab
Google có một bộ phận riêng gọi là Creative Lab,
nhiệm vụ của họ không phải kiếm tiền,
cũng không phải làm các sản phẩm có 10 triệu hoặc 100 triệu người dùng,
mà là khám phá “ranh giới của công nghệ và nghệ thuật”.
Look to Speak: Một ứng dụng nhỏ cho phép người dùng chỉ cần di chuyển mắt để chọn cụm từ trên màn hình