Khi mối quan hệ mất đi sự bình đẳng, việc giao tiếp xã hội sẽ chuyển từ kết nối thành áp lực. Ám ảnh xã hội thường bị hiểu nhầm là nhút nhát hoặc hướng nội, nhưng theo quan điểm của tâm lý xã hội và phát triển, nó thường bắt nguồn từ lo lắng về vị thế kéo dài: mọi người trong tương tác không phải để giao tiếp, mà là để xác nhận xem mình có đang ở vị trí thấp hay không, và phải trả giá tâm lý cho điều đó. Ngày càng nhiều người trưởng thành, đặc biệt là giới trẻ, ghét giao tiếp xã hội và thích ở một mình, bởi trong trải nghiệm của họ, giao tiếp không phải để xây dựng mối quan hệ bình đẳng, mà là để duy trì cấu trúc quyền lực ngầm. Loại giao tiếp này, dựa trên dấu hiệu vị thế, biến việc giao tiếp thành những lần xác nhận vị trí, chứ không phải kết nối hai chiều. Đối với những người ở vị trí thấp hoặc lo lắng rơi vào vị trí thấp, giao tiếp đồng nghĩa với nguy cơ xấu hổ, phủ nhận, so sánh và bị loại trừ, là hoạt động tiêu hao năng lượng cao.
Sự bất bình đẳng này không chỉ xuất hiện khi trưởng thành, mà là kết quả của quá trình xã hội hóa lâu dài. Trường học thông qua xếp hạng và tiêu chuẩn, biến sự khác biệt thành cao thấp, khiến người ta nội tâm hóa rằng “được nhìn nhận đồng nghĩa với bị đánh giá, tương tác đồng nghĩa với bị xếp hạng”. Khi trưởng thành, mọi người vô thức coi giao tiếp xã hội như một bài kiểm tra về vị thế, vì vậy càng lớn tuổi càng tránh né. Việc ở một mình thoải mái vì nó giúp người ta thoát khỏi hệ thống xếp hạng: không bị so sánh, không cần phải chứng minh, cũng không phải chịu nhục khi ở vị trí thấp hoặc lo lắng về vị trí cao. Ở một mình không phải là không hòa nhập, mà là một cách chủ động giảm áp lực. Do đó, khi các mối quan hệ xã hội mặc định không bình đẳng, giao tiếp xã hội sẽ tạo ra áp lực; trong môi trường có thể đang ở vị trí thấp hoặc lo lắng rơi vào vị trí thấp, việc tránh né giao tiếp trở thành một biện pháp tự bảo vệ hợp lý.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Khi mối quan hệ mất đi sự bình đẳng, việc giao tiếp xã hội sẽ chuyển từ kết nối thành áp lực. Ám ảnh xã hội thường bị hiểu nhầm là nhút nhát hoặc hướng nội, nhưng theo quan điểm của tâm lý xã hội và phát triển, nó thường bắt nguồn từ lo lắng về vị thế kéo dài: mọi người trong tương tác không phải để giao tiếp, mà là để xác nhận xem mình có đang ở vị trí thấp hay không, và phải trả giá tâm lý cho điều đó. Ngày càng nhiều người trưởng thành, đặc biệt là giới trẻ, ghét giao tiếp xã hội và thích ở một mình, bởi trong trải nghiệm của họ, giao tiếp không phải để xây dựng mối quan hệ bình đẳng, mà là để duy trì cấu trúc quyền lực ngầm. Loại giao tiếp này, dựa trên dấu hiệu vị thế, biến việc giao tiếp thành những lần xác nhận vị trí, chứ không phải kết nối hai chiều. Đối với những người ở vị trí thấp hoặc lo lắng rơi vào vị trí thấp, giao tiếp đồng nghĩa với nguy cơ xấu hổ, phủ nhận, so sánh và bị loại trừ, là hoạt động tiêu hao năng lượng cao.
Sự bất bình đẳng này không chỉ xuất hiện khi trưởng thành, mà là kết quả của quá trình xã hội hóa lâu dài. Trường học thông qua xếp hạng và tiêu chuẩn, biến sự khác biệt thành cao thấp, khiến người ta nội tâm hóa rằng “được nhìn nhận đồng nghĩa với bị đánh giá, tương tác đồng nghĩa với bị xếp hạng”. Khi trưởng thành, mọi người vô thức coi giao tiếp xã hội như một bài kiểm tra về vị thế, vì vậy càng lớn tuổi càng tránh né. Việc ở một mình thoải mái vì nó giúp người ta thoát khỏi hệ thống xếp hạng: không bị so sánh, không cần phải chứng minh, cũng không phải chịu nhục khi ở vị trí thấp hoặc lo lắng về vị trí cao. Ở một mình không phải là không hòa nhập, mà là một cách chủ động giảm áp lực. Do đó, khi các mối quan hệ xã hội mặc định không bình đẳng, giao tiếp xã hội sẽ tạo ra áp lực; trong môi trường có thể đang ở vị trí thấp hoặc lo lắng rơi vào vị trí thấp, việc tránh né giao tiếp trở thành một biện pháp tự bảo vệ hợp lý.